Fanfy
.studio
Background image
← Back
0 likes

Ngủ

Fandom: Honkai: star rail

Created: 6/22/2026

Tags

RomanceDramaAngstHurt/ComfortCurtainfic / Domestic StoryTragedyCharacter DeathMain Character DeathPsychologicalCharacter StudySuicide AttemptCanon Setting
Contents

Giấc Mộng Vàng Tan Trong Tĩnh Lặng

Ánh hoàng hôn rực rỡ của hành tinh Penacony chưa bao giờ thực sự tắt, nhưng đối với Veritas Ratio, ánh sáng ấy dường như đang dần trở nên nhạt nhẽo. Anh ngồi bên bàn làm việc, những công thức toán học và luận thuyết triết học vốn dĩ là niềm đam mê duy nhất của anh giờ đây lại bị gạt sang một bên. Ánh mắt anh dán chặt vào bóng hình đang cuộn tròn trên chiếc ghế sofa bọc nhung xa hoa phía đối diện.

Aventurine đang ngủ. Gương mặt gã tay chơi của Tổng bộ Chiến lược Đầu tư vốn luôn mang vẻ ngạo nghễ, bất cần, giờ đây lại thanh thản đến lạ kỳ. Nhưng Ratio nhận ra, dưới làn da hơi tái đi của gã là những mạch máu mờ nhạt, và hơi thở của gã... nó quá nhẹ, nhẹ đến mức khiến trái tim Ratio thắt lại mỗi khi anh cố gắng lắng nghe.

Kể từ khi họ chính thức bên nhau, Ratio đã biến thành một con người khác. Vị giáo sư nghiêm khắc, lạnh lùng và luôn giữ khoảng cách với "sự ngu xuẩn" của nhân loại giờ đây lại trở thành một kẻ bám dính lấy người yêu không rời. Anh lo lắng cho Aventurine hơn cả những dự án nghiên cứu nghìn năm. Anh chiều chuộng gã, từ việc chuẩn bị những bữa ăn đầy đủ dinh dưỡng cho đến việc kiên nhẫn ngồi nghe gã luyên thuyên về những ván bài may rủi.

— Aventurine, em lại quên uống thuốc bổ rồi.

Ratio đứng dậy, bước khẽ đến bên sofa. Anh không nỡ đánh thức gã, nhưng sự lo âu trong lòng anh như một con quái vật đang gặm nhấm sự bình tĩnh vốn có.

Aventurine khẽ cựa mình, đôi mắt mang sắc màu của những viên đá quý rực rỡ hé mở. Gã nở một nụ cười lười biếng, vươn tay kéo vạt áo khoác của Ratio.

— Giáo sư à, anh lại bắt đầu bài ca càm ràm rồi đó. Em chỉ là hơi mệt chút thôi mà. Chẳng phải bác sĩ đã nói em chỉ cần nghỉ ngơi sao?

Ratio ngồi xuống cạnh gã, bàn tay to lớn bao bọc lấy bàn tay gầy gò của Aventurine. Anh nhíu mày khi nhận thấy nhiệt độ cơ thể gã thấp hơn bình thường.

— Bác sĩ của IPC là một lũ vô dụng. Nếu em không tự chăm sóc bản thân, tôi sẽ nhốt em trong thư viện cho đến khi em khỏe lại.

Aventurine bật cười, tiếng cười khàn đục nhưng vẫn mang theo vẻ trêu chọc đặc trưng. Gã rướn người, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi Ratio.

— Được rồi, được rồi. Em hứa sẽ ngoan mà. Nhưng tối nay, anh có thể ôm em ngủ không? Em thấy hơi lạnh.

Ratio thở dài, nhưng ánh mắt anh tràn ngập sự dịu dàng mà anh chưa từng dành cho bất kỳ ai khác. Anh bế bổng gã lên, cảm nhận được sức nặng của gã đã giảm đi đáng kể so với vài tháng trước. Một nỗi sợ hãi vô hình thoáng qua trong tâm trí anh, nhưng anh nhanh chóng gạt đi. Aventurine là một kẻ may mắn, gã luôn thắng trong mọi ván cược với định mệnh. Lần này cũng sẽ vậy thôi, đúng không?

Đêm đó, trong căn hộ sang trọng giữa lòng thành phố không ngủ, không gian chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối. Ratio ôm chặt Aventurine trong vòng tay, để đầu gã tựa lên lồng ngực mình. Anh thích cảm giác này, cảm giác như anh có thể bảo vệ được gã khỏi mọi sóng gió ngoài kia.

— Veritas... — Aventurine thì thầm, giọng gã nhỏ đến mức suýt chút nữa bị tiếng gió ngoài cửa sổ át mất.

— Tôi đây. Em nói đi.

— Nếu một ngày em thua cuộc... nếu viên xúc xắc không còn đứng về phía em nữa, anh vẫn sẽ ghi nhớ tên em chứ?

Ratio siết chặt vòng tay hơn, anh vùi mặt vào mái tóc vàng nhạt của gã, hít hà mùi hương gỗ đàn hương nhẹ nhàng.

— Đừng nói những lời ngu xuẩn đó. Em sẽ không thua. Và dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng không bao giờ quên em. Em là ẩn số duy nhất mà tôi không bao giờ muốn giải mã xong.

Aventurine mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện và bình yên nhất mà Ratio từng thấy.

— Cảm ơn anh... Chúc ngủ ngon, Veritas của em.

— Ngủ ngon, Aventurine.

Ratio nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ cùng với nhịp tim đều đặn của người yêu. Anh không hề biết rằng, đó là lần cuối cùng anh được nghe thấy giọng nói ấy.

Vài tiếng sau, ánh trăng nhạt nhòa len lỏi qua khe rèm, chiếu lên gương mặt tái nhợt của Aventurine. Ratio chợt tỉnh giấc bởi một cảm giác trống rỗng kỳ lạ. Cánh tay anh vẫn đang ôm lấy Aventurine, nhưng cơ thể trong lòng anh giờ đây lạnh ngắt.

— Aventurine? — Anh khẽ gọi, giọng anh run rẩy.

Không có tiếng trả lời.

— Này, đừng đùa nữa. Thức dậy đi. Em nói là tối nay sẽ cùng tôi đi xem triển lãm mà.

Ratio ngồi bật dậy, anh xoay người gã lại. Gương mặt Aventurine vẫn bình thản như đang chìm trong một giấc mơ đẹp, nhưng đôi môi gã đã mất đi sắc hồng, và quan trọng nhất, lồng ngực gã không còn phập phồng nữa.

Trái tim Ratio như ngừng đập. Anh cuống cuồng kiểm tra mạch đập, hơi thở, nhưng tất cả chỉ là một khoảng không lặng ngắt. Anh lay mạnh vai gã, tiếng gọi của anh dần trở thành tiếng gào thét trong tuyệt vọng.

— Aventurine! Mở mắt ra nhìn tôi đi! Đây là một trò đùa đúng không? Em lại thắng cược rồi, tôi thua, tôi nhận thua! Làm ơn... làm ơn tỉnh lại đi!

Trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường, một bức thư tay bị kẹp dưới bình hoa hồng đã héo úa. Ratio run rẩy cầm lấy nó. Những dòng chữ nghiêng lệch, dường như được viết trong những cơn đau đớn tột cùng.

"Gửi Veritas của em,

Khi anh đọc những dòng này, có lẽ ván bài cuối cùng của em đã kết thúc. Em xin lỗi vì đã giấu anh. Căn bệnh này... nó đã theo em từ rất lâu rồi, từ trước khi em gặp anh. Bác sĩ nói không có cách nào chữa khỏi, và em cũng chẳng còn bao nhiêu thời gian.

Em đã định nói với anh nhiều lần, nhưng mỗi khi nhìn thấy ánh mắt anh nhìn em, em lại không nỡ phá hủy sự bình yên đó. Em ích kỷ lắm phải không? Em muốn dành những ngày cuối cùng để được anh yêu thương, được anh chiều chuộng như một người bình thường, chứ không phải một kẻ bệnh tật sắp chết.

Đừng buồn quá lâu nhé, Giáo sư của em. Anh là người thông minh nhất thế giới này, anh chắc chắn sẽ hiểu rằng cái chết cũng chỉ là một phần của quy luật tự nhiên. Em không thua đâu, vì em đã thắng được trái tim của anh — đó là phần thưởng lớn nhất mà em từng nhận được trong đời.

Tạm biệt anh, tình yêu của em."

Tờ giấy rơi khỏi tay Ratio, chao nghiêng rồi chạm đất. Anh quỳ sụp xuống bên cạnh giường, áp mặt vào bàn tay lạnh lẽo của Aventurine. Nước mắt vốn là thứ mà vị giáo sư kiêu ngạo này coi là biểu hiện của sự yếu đuối, giờ đây lại tuôn rơi không ngừng, thấm ướt cả tấm ga trải giường.

Hóa ra, kẻ luôn tự cho mình là thông thái như anh lại là kẻ ngu ngốc nhất. Anh đã ở bên cạnh gã mỗi ngày, đã nhìn thấy gã gầy đi, thấy gã mệt mỏi, vậy mà anh lại chọn tin vào những lời nói dối đầy kịch tính của gã. Anh đã quá tự tin vào khả năng bảo vệ của mình, để rồi cuối cùng, anh lại để người mình yêu thương nhất ra đi ngay trong vòng tay mình mà không hay biết.

— Em là kẻ lừa đảo giỏi nhất mà tôi từng gặp, Aventurine... — Ratio thì thầm qua tiếng nấc. — Em đã đặt cược cả mạng sống của mình để đổi lấy một giấc mộng vàng... và giờ em để tôi lại đây với hiện thực tan nát này sao?

Căn phòng vẫn tràn ngập mùi hương của Aventurine, nhưng hơi ấm đã vĩnh viễn tan biến. Ngoài kia, Penacony vẫn rực rỡ ánh đèn, người ta vẫn cười nói và đặt cược vào những giấc mơ. Nhưng đối với Veritas Ratio, thế giới đã trở thành một hố đen thăm thẳm, nơi mà mọi logic và kiến thức đều trở nên vô nghĩa trước sự mất mát quá lớn lao này.

Anh nằm xuống bên cạnh thi thể của gã, ôm chặt lấy cái xác không còn sự sống, cố gắng truyền chút hơi ấm cuối cùng của mình cho người yêu. Trong bóng tối của đêm đen, vị giáo sư cô độc ấy cuối cùng cũng hiểu được cảm giác của một kẻ thua trắng tay trong ván bài của cuộc đời.

Aventurine đã thắng. Gã đã ra đi trong sự bình yên và tình yêu tuyệt đối. Còn Ratio, anh phải sống tiếp với nỗi đau và ký ức về một viên đá quý rực rỡ đã vĩnh viễn vỡ tan.
Contents

Want to write your own fanfic?

Sign up on Fanfy and create your own stories!

Create my fanfic